thuoc lam lon duong vat
Đọc truyện

Giận mày tao ở với ai

Tác giả: Truyện Cười

Ngày xưa, một phú ông có một cô con gái rất xinh, nhiều chàng trai rất mê nàng, nhiều người mối lái, nhưng đều bị phú ông từ chối. Phú ông thường nói với mọi người:

    - Tôi không cần rể lắm vàng nhiều bạc mà chỉ cần một người thông minh, lanh lợi. Bình sinh tôi không bao giờ biết giận, nếu người nào có tài làm cho tôi giận thì người đó sẽ xứng đáng làm rể tôi.

    Nghe lời thách của phú ông, rất nhiều chàng trai lần lượt đến trổ tài hòng chiếm được cô con gái đẹp. Nhưng bao nhiêu cách chọc tức của họ đều bị phú ông coi như nước lã. Lão không những không hề tỏ chút giận dữ. Lắm lúc lại còn cười phá lên làm cho những người bấy lâu tự cho là thông minh lanh lợi đều khoanh tay.

    Một hôm có một anh chàng mồ côi đến xin ở thuê cho phú ông, chàng chấp nhận lời thách đố. Về phần phú ông chỉ coi chàng như những người làm công khác. Chàng trai chăm chỉ làm hết mọi việc được giao. Phú ông mừng vì mướn chăm làm và cẩn thận.

    Một hôm mồ côi rủ phú ông đi buôn bông. Hồi ấy buôn bông rất có lãi nên rất khó mua. Tuy vậy, nhờ tài tháo vác, mồ côi cũng mua được hai bồ bông. Khi đem gánh bông lại cho phú ông, chàng nói:

    - Bông ở đây vừa trắng, lại vừa tốt, đem bán ở nơi ta thì ông kiếm một vốn bốn lãi ngay. Con phải ở lại mua một gánh nữa. Ông hãy về trước và gánh giúp con gánh bông này về nhà. À con đã nén chặt bông rồi, trong khi đi ông đừng xếp lại bông nữa nhé.

    Nghe mồ côi nói, phú ông vui lòng nhận gánh về. Nhưng lão biết đâu đến đêm mồ côi đã chui vào ngồi ở trong một bồ, rồi phủ kín bông lên.

    Sáng dậy, phú ông không thấy mồ côi đâu, cho là chàng đã đi từ sớm tìm mua thêm hàng. Lão liền ghé vai gánh hai bồ bông lên đường, gánh bông quả là nặng làm cho phú ông vất vả.

    Nhưng nghĩ tới số bạc bỏ ra, lão đành ì ạch tha được hai bồng bông về tới nhà. Về đến nhà, đặt gánh xuống, phú ông ngồi phệch bên gánh bông thở hồng hộc. Bỗng mồ côi từ trong một cái bồ chui ra, làm cho phú ông giật mình. Lão trợn tròn đôi mắt nhìn mồ côi. Mồ côi nhoẽn miệng cười rồi hỏi:

    - Ông gánh nặng, mệt lắm phải không? Con xin ông tha lỗi cho nhé. Bây giờ ông mới hiểu rõ những người gồng gánh thì vất vả mệt nhọc như vậy đó.

    Phú ông giận lắm nhưng bình tĩnh hỏi mồ côi:

    - Mày ở trong bồ từ lúc nào? Thế ra mày bắt tao phải gánh cả mày từ sáng đến giờ đấy phải không? Cái thằng tệ quá! Mày làm tao suýt chết mệt vì mày đó! Thế mày không ở lại tìm mua thêm bông cho tao à?

    Mồ côi vẫn cười rồi trả lời:

    - Ở đó hết bông rồi, muốn mua thêm thì phải đến chợ khác.

    Phú ông nghiêm nét mặt trách:

    - Thề mà hôm qua mày lại lừa tao! Đồ mất dạy!

    

Góc Quảng Cáo